
Trời vừa tạnh mưa.
Nghich nước ở hồ cá trong trường Đại Học
Hà Nội mùa này có gì vui ?
Dẫu mưa giăng khắp nơi cuối trời
Nhạt nhòa bóng ai nào xa lối
Càng lòng khắc khoải mãi chơi vơi
Hà nội mùa này lắm những cơn mưa
Đường phố ngập chen nhau từng gang tấc
Gió tung bay cả trong tiếng nấc
Thấy mặt trời chỉ có ở trong mơ.
Hà nội mùa này mưa hối hả ban trưa
Chiều sầm sập đêm vẫn chưa ngừng tạnh
Những vũng nước đọng trên đường lóng lánh
In bóng hình ai đó cứ xa xôi.
Hà nội mùa này hương hoa sữa ngập trời
Len lỏi cả trong từng con phố nhỏ
Em cứ đến để rồi vương thêm nợ
Rồi lại đi để góc phố nghẹn ngào.
Hà nội mùa này lắng đọng làm sao
Hình như gió đã đi ngang qua cửa
Mùa đông đến từ lúc nào chẳng rõ
Mang mưa về ướt mối tình em...
.
Hà Nội cuối tháng 10 rồi, mới 5 rưỡi chiều mà trời đã chập choạng tối... Ngỡ chừng như giữa trời đông vậy. Và, có phải vì mưa không mà mấy ngày qua hoa sữa đi đâu mất tiêu thế nhỉ? Lòng ngỡ tưởng mùa thu vừa đến đã vội vàng nhường chỗ cho mùa đông ùa về...
Ấy vậy mà hôm nay, đi dưới hàng cây hoa sữa, lòng lại rộn lên một chút xíu vì hương hoa vẫn ngập tràn vỉa hè nho nhỏ. Lòng chỉ muốn thốt lên rằng: ôi chao, mùa thu vẫn ở đây này! Nhưng ... '' Mùa đông đến từ lúc nào chẳng rõ.Mang mưa về ướt mối tình em.''..


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét